Khi ra đi nến thắp đỏ hai hàng
Mẹ còn ngồi thầm gọi Duy Khang
Đêm bỗng rạng một vầng nguyệt bạch.
Biển vô ưu màu ngọc bích thiên lương
Đêm lung linh huyền diệu lạ thường
Con suối chảy một dòng thanh thản.
Bay lên đi hởi loài chim nhạn
Tận chân trời miên viễn khúc du ca
Bay lên đi về ngự giữa thiên hà
Trời đất cũ hay quê nhà vô lượng.
Tiếng Di-Đà ẩn mật nghĩa đại bi
Tấm ngực gầy chứa đựng cả huyền vi
Tâm an định ngạt ngào hương bát nhã.
Ngước mắt xem hoa ưu đàm đang nở
Niềm tin nào rực rở ánh quang minh
Gởi thế gian với tất cả tâm tình
Lòng con trẻ ngàn năm bên chân Mẹ.
Last Updated on Wednesday, 14 March 2012 07:57