Ngày tám tháng sáu hai ngàn lẻ sáu,
Buổi sáng biệt ly
Tịnh Hội - Tâm Lạc ra đi.
Từ nay vĩnh cửu,
Biệt cõi đời liên hữu thong dong
Bao tháng ngày tu tập mãi trông mong
Phút giây cuối Di Đà tận mặt
Mùa đông trời không mưalất phất
Mất liên hữu đau buồn
Nhưng không giọt nước mắt tuôn
Sợ làm vấn vương bịn rịn,
Để liên hữu về cõi Tịnh nhẹ nhàng
Nhớ hương linh xưa,
Thời còn thanh thiếu
Người rất hiếu học, luôn hộ đạo, giúp đời
Đoàn trưởng gia đình Phật tử một thời
Quá thương người, liên hữu yêu nghề y tá,
Thật là cao cả.
Làm việc chẳng nệ gian lao
Vui vẻ, từ ái ngọt ngào.
Quê hương những ngày tang tóc,
Cùng gia đình khổ nhọc đến Bidong
Bởi vận nước long đong
Ai biết nỗi lòng người viễn xứ ?
Đến Melbourne cư trú,
Lúc đó chưa có chùa Quang Minh
Góp phần gầy dựng, rất tận tình.
Liên hữu luôn vui, nên thầy đặt pháp danh Tâm Lạc
Tám năm qua dấn thân sinh hoạt
Mở quán Bồ Đề Trai
Khó nhọc không nài
Khó tìm người thay thế
Liên hữu hay nói tu mau kẻo trể
Bởi vậy mà đâu dễ dẻ duôi
Nay đạo quả chín mùi
Liên hữu mau mau chào vĩnh biệt !
Nhớ mới hôm nao,
Trong ban văn nghệ cất cao tiếng hát
Làm diễn viên trong vở kịch thật tài tình
Thôi từ đây thôi xa mặt cách hình . . .
Thường chụp hình bè bạn
Để lại vô hạn mến yêu
Tu học những buổi sớm buồi chiều
Tháng năm người vừa mừng sinh nhật
Bây giờ liên hữu lật đật đi xa
Đường xóm xưa vắng liên hữu lại qua
Một người tử tế
Vội lìa cõi thế;
Chúng Diên Thọ từ nay mất một liên viên.
Một nụ cười – người tu hiền khó kiếm.
Hôm nay đây,
Chúng tôi đến đây với hương mấy nén
Khói vươn cao một nỗi vấn vương
Cầu nguyện Chư Phật, Bồ Tát mười phương
Tiếp dẫn Hương Linh thẳng đường về Lạc cảnh
Những mãnh tình nồng
Sắc tức thị không không.
Phật quả tiến lên,
Nơi cõi sen hồng
Khấp bái.
Last Updated on Thursday, 07 August 2008 23:53